Go downThông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


on Tue Jun 12, 2012 3:49 pm
avatar
avatar

—♥Member

Ở một miền xa xôi nào đó rất khó
tìm và ít ai biết đến, có hai người bạn chơi thân với nhau. Một người có
tên là Tạm Biệt, người kia có tên là Vĩnh Biệt. Họ là một đôi thân lắm,
lúc nào cũng có nhau.

Hồi còn nhỏ, khi Tạm Biệt hãy còn bé xí xí, loắt choắt chập chững vào
lớp Một, cô giáo xếp Tạm Biệt ngồi kế bạn Vĩnh Biệt. Từ lúc đó hai đứa
là đôi bạn thân của nhau.

Tạm Biệt và Vĩnh Biệt là hai đứa trẻ hiếu động lắm, lúc nào cũng leo
trèo nhảy nhót, nghịch cái này cái kia. Có lần vào năm học lớp Năm, cả
hai tập tành chạy xe đạp. Lúc đó, Tạm Biệt bị ngã hoài hoài nhưng cuối
cùng cũng làm chủ được chiếc xe và dông thẳng ra bãi cỏ sau nhà rồi đạp
lòng vòng khắp nơi trong sự ganh tỵ của Vĩnh Biệt. Sao mà hổng ganh tỵ
được chớ, hai đứa cùng bằng tuổi, cùng tập một lượt như nhau mà nó được,
mình hổng được, tức lắm chứ bộ. Sau hôm ấy, Vĩnh Biệt cố gắng tập chạy
xe đạp cho bằng được, ban đầu thì không dám chạy một mình nên nhờ Tạm
Biệt giúp. Rõ ràng là Tạm Biệt vẫn còn vịn sau yên xe cho Vĩnh Biệt chạy
thế mà hổng biết sao Vĩnh Biệt bị ngã. Cú ngã ấy làm Tạm Biệt nhớ hoài,
nhớ hoài luôn.

Khi Vĩnh Biệt ngã, toàn thân Vĩnh Biệt nằm xuống đất còn đầu gối thì
xướt vaò cục đá và chảy máu. Đáng lẽ ra chảy một chút là hết, nhưng đằng
này máu cứ chảy hoài chảy mãi. Mặt của Tạm Biệt xanh lè lè, mặt của
Vĩnh Biệt lúc ấy thì trắng bợt lại. Hai đứa sợ quá chừng chừng luôn.

Từ sau bữa đó, mẹ của Vĩnh Biệt trách Tạm Biệt hoài hà. Ban đầu là mắng
vì để Vĩnh Biệt ngã, riết rồi hổng biết sao mà thành ra hổng ưa Tạm
Biệt, lâu dần ngăn cấm hai đứa trẻ chơi chung với nhau luôn. Mà Tạm Biệt
thấy mình đâu có lỗi gì lớn lao ngoài chuyện “hổng may” để Vĩnh Biệt té
đâu chớ. Hổng may chớ bộ Tạm Biệt muốn đâu. Thấy bạn đau, Tạm Biệt cũng
xót xa lắm mờ. Thế mới tội nghiệp cho hai nhóc nhỏ làm sao! Nào tới giờ
vẫn đang thân thiết, ngã có một xí xí thành ra không được chơi chung.
Mà ngộ, hễ cái gì mà bị cấm là người ta lại hay… lén làm. Càng cấm hông
cho hai đứa chơi chung thì chúng càng len lén chơi với nhau. Mà cấm sao
được khi hai đứa chung lớp nè, ngồi chung bàn nè, học chung trường nè,
cùng chung đường về nữa chớ! Càng lúc chúng càng thân hơn nữa kìa.

Gia đình vẫn hỏng cho Vĩnh Biệt và Tạm Biệt chơi với nhau, nói rằng bạn
mình để cho mình bị ngã chảy máu là bạn không có tốt đâu. Vĩnh Biệt nghe
thế buồn lòng ghê gớm, thương Tạm Biệt gì đâu. Nghĩ mình trong nhà nhỏ
nhất nên cũng chẳng dám thanh minh hay giải thích gì hết trơn. Vĩnh Biệt
ghi trong Nhật kí lớp 5 của ngày cuối cùng đi học rằng: ":( Mình là đứa trẻ hèn nhát khi không dám bênh vực Tạm Biệt trước mặt mẹ mình".
(Mà sau này nghe Vĩnh Biệt nói Tạm Biệt mới biết chớ cuốn nhật kí lớp
cô chủ nhiệm giữ nên chẳng nhóc nào xem được lời cuối của mình hết
trơn!).

Mùa hè năm chuẩn bị lên cấp II, hai đứa vẫn còn len lén đi chơi chung.
Cả hai đứa đều nghĩ, lên cấp 2 thế nào chúng ta cũng học chung nữa cho
coi! Mà vậy thì thích thật! Ấy nhưng, tới ngày khai giảng cả hai ngẩn
ngơ buồn khi học khác lớp nhau. Ừ thì khác lớp cũng chẳng sao, thế mà
còn khác buổi nữa chứ! Chán ghê!

Hai nhóc, mỗi nhóc mỗi lớp, có bạn bè riêng. Cả hai ít có cơ hội gặp
nhau, ít nói chuyện luôn chớ nói chi là đi chơi chung. Nhưng mà hai đứa
cứ tiếp tục giữ liên hệ với nhau bằng những lần lén mẹ Vĩnh Biệt leo qua
sân thưọng nhà của nhau để chuyện trò thâu đêm. Cứ vậy, nhưng rồi có
mấy lần, hổng biết sao mà Tạm Biệt thấy Vĩnh Biệt là lạ, thấy Vĩnh Biệt
như càng ngày càng ốm đi và yếu ớt làm sao ấy. Rồi, Vĩnh Biệt nói Vĩnh
Biệt bị bệnh. Biết là bị bệnh đấy nhưng bệnh gì thì Tạm Biệt còn nhỏ quá
nên không hiểu. Một hôm, cuối năm cấp 2, Vĩnh Biệt nói với Tạm Biệt là
sẽ đi xa lắm để chữa bệnh. Khi ấy Tạm Biệt mới biết là Vĩnh Biệt bệnh,
khó chữa lắm. (Chỉ biết vậy thôi à, chớ cũng hổng biết bệnh gì, vô tâm
thấy sợ luôn!)

Hai đứa nhỏ bây giờ thì nhìn nhau mà khóc, kế bên nhà nhau nè, giờ dọn
đi đâu không chịu nói chính xác để người ta viết thư. Cứ úp úp mở mở, cứ
bảo là xa lắm. Xa lắm là chỗ nào, để người ta biết với chứ, sao không
nói rõ ra cho rồi! Tạm Biệt vừa khóc vừa trách, còn Vĩnh Biệt cũng khóc
rấm rứt. Mà chẳng lẽ ngồi khóc hoài, Vĩnh Biệt hứa sẽ luôn viết thư cho
Tạm Biệt, hay khi nào rảnh thì sẽ về thăm. Tạm Biệt cũng nín khóc và
bằng lòng vơí lời hứa như thế.

Ngày Vĩnh Biệt đi, Tạm Biệt không có nói lời nào hết. Mẹ Vĩnh Biệt đứng
kế bên mà, thử nói mà xem, bị liếc một cái là tự ái khóc liền cho coi.
Vậy là đành ngậm ngùi tựa cửa mà tiễn bạn của mình (Sao mà thương hai
đứa tụi nó quá đi!).

Thời gian trôi mải miết, thời gian lớn dần bằng những tấm thiệp hằng năm
Vĩnh Biệt vẫn gửi. Bọn trẻ vẫn là bạn sau từng đó thời gian, dù rằng
hai đứa cách nhau xa lắc xa lơ à, dù rằng lớn lên hết rồi, nếu giờ mà
gặp nhau chưa chắc có còn nói chuyện được nhiều với nhau như hồi… con
nít hông nữa. Vậy đó, nhưng mà bảo đảm là đứa này vẫn nhớ đứa kia, trong
đứa này có đưa kia. Chứ sao hông được, bạn mà.

Vĩnh Biệt nói chớ, sẽ có ngày nào đó hai đứa gặp nhau thôi. Ngày đó sẽ
là một ngày nắng ấm áp nào đó. Vô tình lắm nha, Tạm Biệt đang đi lững
thững trên bãi cát ngắm biển thì gặp Vĩnh Biệt... Cả hai hổng có nói gì
hết, cũng chẳng có ôm nhau, chẳng khóc mà chỉ cười thôi! Cười không
nhiều nhưng nụ cười thì đọng mãi trong trí nhớ luôn à nghen. Nhưng rồi,
chưa có kịp mừng gặp lại thì Vĩnh Biệt nói rằng Vĩnh Biệt lại sắp đi xa,
lần này là đi du lịch cho biết đây đó. Tạm Biệt nói chớ mới gặp mà xa
thì chán ghê lắm à nha. Nhưng biết làm sao bây giờ, hai đứa mới đưa mail
address cho nhau. Nhắn vậy nè, giờ lớn rồi, cũng biết này biết nọ, rảnh
nhiều thì chat, rảnh ít thì gửi mail nghe chưa. Hổng quên nhau à nghen,
bạn mà.

Thời gian lại tiếp tục trôi qua, trôi bằng lãng quên trong cả hai đứa.
Vẫn mail cho nhau, Tạm Biệt vẫn gửi mấy cái card chúc mừng đó thôi,
nhưng còn Vĩnh Biệt thì biến đâu mất tiêu…



o O o

Rồi một ngày kia, ngoài trời mưa tầm tã, Tạm Biệt nhận được một cái mail
và đi gặp anh của Vĩnh Biệt! Họ trao đổi nhiều thứ, nói chuyện quá
chừng (dù gì cũng là hàng xóm với nhau mà) và chẳng hiểu anh Vĩnh Biệt
nói gì mà Tạm Biệt khóc quá trời! Đứng từ xa nhìn qua cửa kiếng tiệm cà
phê mà thấy Tạm Biệt khóc nhiều như mưa bên ngoài vậy đó.

Ngày sau, Tạm Biệt đến thăm Vĩnh Biệt, hai đứa ngồi trên ghế đá góc vườn
mà chẳng nói gì ráo. Một hồi lâu sau, Vĩnh Biệt mới thì thầm:

- Chẳng ai tin chúng ta có một tình bạn. Cả hai khác nhau quá trời, đúng không?

Tạm Biệt không nói gì, Vĩnh Biệt tiếp:

- Ngày nào đó gần thôi, chúng ta sẽ là hai thế giới khác biệt! Muốn chào
một lời chào cho một lần nữa chẳng thề gặp nhau sao mà khó quá! Đừng
buồn khi phải chia xa với Vĩnh Biệt nghen!

Tạm Biệt nghẹn giọng:

- Sao nói thế? Chẳng có gì là chia xa mãi mãi đâu mà… Mình chỉ tạm biệt nhau thôi, rồi còn gặp lại mà.

Vĩnh Biệt chen ngang:

- Vĩnh Biệt có nghĩa là mãi mãi mà. Tạm Biệt thì là tạm thời chia xa.

Tạm Biệt cãi:

- Không phải!

Vĩnh Biệt buồn bã :

- Nhưng mà đó là sự thật. Ước gì chỉ là tạm biệt mà không là vĩnh biệt!

Tạm Biệt nói:

- Chúng ta chỉ tạm biệt khi chúng ta muốn mà thôi.

Vĩnh Biệt triết lí:

- Mà sao phải là tạm biệt mà không là hẹn gặp nhé ngày mai!

Lần này cả hai cùng khóc. Sau buổi nói chuyện vẩn vơ ấy, Tạm Biệt không
còn gặp Vĩnh Biệt thêm lần nào nữa. Đôi lần Tạm Biệt cố tình đi ngang
căn nhà có Vĩnh Biệt ở chỉ để tìm kiếm gì đó quen quen, nhưng mà đâu có
thấy đâu, chỉ biết là buồn thôi. Sau rồi, Tạm Biệt cũng bỏ luôn không đi
ngang nữa.

Tạm Biệt biết rằng, họ là hai thế giới, hai định nghĩa cho một sự chia
xa và họ minh chứng cho một tình bạn không trọn vẹn! Không trọn vẹn theo
một nghĩa đen thui nào đó…



o O o
Nhưng mà đó là ở cái miền xa xôi nào đó, còn ở
miền của chúng ta, chúng ta vẫn hay nhớ đến Tạm Biệt mỗi khi chúng ta
chia xa với một ai đó trong thời gian ngắn thôi. Còn với Vĩnh Biệt,
chúng ta dùng trong chia xa mãi mãi. Sao chúng ta lại Tạm Biệt và Vĩnh
Biệt mà không là hẹn gặp nhé ngày mai! Gặp nhé vào ngày mai!

Hẹn gặp nhé vào ngày mai!

Một ngày mai nào đó sẽ tới thôi, tại sao không chứ? Là bạn kia mà



Về Đầu TrangThông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


« Xem bài trước | Xem bài kế tiếp »

Quyền hạn của bạn:

Bạn không có quyền trả lời bài viết